Kim Ốc Hận – Q6 – Chương 133

KIM ỐC HẬN

Tác giả: 柳寄江 – Liễu Ký Giang

Dịch giả: Phỉ Thúy Tiên Tử

Biên tập: Khán Nguyệt Quang

1

1

Quyển 6 – Ca Tẫn Phù Sinh – 歌尽浮生

Chương 133 – Thiên Nhai Nhất Đối Thương Tâm Nhân –天涯一对伤心人

1

1

Trung tuần tháng tư năm Nguyên Đỉnh thứ năm, sứ giả trở về từ nước Nam, nói rằng quân thần nước Việt trên dưới không thống nhất ý kiến, chủ nhược thần cương (vua chúa yếu bề tôi mạnh), nghịch thần có lòng phản Hán.

Từ khi Lưu Triệt đăng cơ đến nay, uy nghiêm Hoàng đế Đại Hán uy chấn các quốc gia láng giềng, làm sao thể chịu được tin phản nghịch. Thái tử Lưu Mạch dâng tấu sớ nguyện xuất binh thảo phạt nước Việt.

Song lần tuyển tướng lĩnh thống soái lần này, triều thần có chút phân vân. Trong tam đại danh tướng của Đại Hán, Quan Quân Hầu Hoắc Khứ Bệnh bệnh qua đời, Trường Thư Hầu Liễu Duệ cùng Trường Bình Hầu Vệ Thanh vẫn còn, chỉ là Vệ gia đã không còn như trước, Lưu Triệt làm sao có thể giao đại quân vào tay Vệ Thanh một lần nữa? Thế nhưng, Nam Cung trưởng công chúa lại đang bệnh, xét về tình, lúc này để Liễu Duệ xuất chinh cũng không thích hợp.

“Giết gà cần dùng đến đao mổ trâu sao?”, Lưu Mạch có chút cười nói, “Ngày trước, Hung Nô là dân du mục, kiêu dũng thiện chiến, hai vị hầu gia trí dũng song toàn, tự nhiên là nhờ bọn họ thống lĩnh quân đội. Thế nhưng nước Việt, tuy chúng ta không nên khinh địch, nhưng hà tất lại phiền đến hai vị hầu gia tự thân xuất mã?”

Chúng thần đều đồng ý.

Vì vậy, lần tuyển quân lần này bao gồm những vị tướng lĩnh đã quật khởi trong cuộc chiến Mạc Bắc của hai nhà Trần Vệ như Tiết Thực, Triệu Phá Lỗ, Đường Bác Đức, Dương Phó,…tất cả chuẩn bị xuất chinh nước Việt.

Nửa năm đầu năm Nguyên Đỉnh thứ năm, Lưu Triệt bận rộn chính sự và quân sự nhưng vẫn biết tin Quán Đào đại trưởng công chúa càng ngày càng suy yếu. Ngự y được phân phó đến phủ xem bệnh, đến cuối tháng tư, ngự y liền đến bẩm báo, nói rằng đại công chúa chỉ còn lại vài ngày.

Trưởng bối ngày xưa từng bước từng bước đi đến điểm tận cùng của sinh mạng.

Lưu Triệt chợt nhớ đến nữ tử từng ngời ngời sức sống, tâm trí linh động ngày nào, hắn chỉ cảm thấy một tia bi ai khắc cốt.

Song, cho dù hắn bi ai đến thế nào, nhưng hắn biết rõ, lúc này đây, A Kiều…so với hắn còn đau xót hơn nhiều.

Khi hạ nhân Đường Ấp Hầu phủ đến báo tang, lúc đó, sắc trời đã dần tối, hắn đang ngồi xử lý chính vụ, nghe xong liền ngẩn ra.

“Bệ hạ”, Dương Đắc Ý cả gan tiến đến nhẹ nhàng nói, “Trần nương nương vẫn còn ở tại Hầu phủ, chưa hồi cung…”

Hắn vội vã xuất cung đi đến Đường Ấp Hầu phủ ngay đêm đó.

Đường Ấp Hầu phủ ngày trước phồn hoa cẩm tú, hôm nay treo đầy vải trắng.

“Bệ hạ”, Trần Càng dập đầu nghênh giá, hương khói nghi ngút trong viện đâm vào mắt Lưu Triệt.

Người tới người lui cúi đầu yên lặng, hắn nhìn thoáng qua rồi hỏi, “A Kiều đâu?”

Nghe hắn hỏi như vậy, Trần Càng cũng không ngạc nhiên, hắn bình thản đáp, “Nương nương đau thương quá độ, thần sợ nàng tổn thương thân thể nên phân phó tỳ nữ đưa nàng trở về Mạt Vân Lâu nghỉ tạm”

Từ dãy hành lang dài trong Đường Ấp Hầu phủ nhìn ra xa xa, Mạt Vân Lâu chìm vào yên tĩnh. Ánh nến không tỏ, phảng phất bên trong không ai ở lại như từ trước đến giờ.

Thị nữ canh gác bên ngoài lo lắng trông chừng, thấy ngự giá đến, nàng vội vàng bái lạy.

Lục Y hít sâu bẩm, “Bệ hạ. Khi nương nương quay lại, người nói muốn yên tĩnh một mình nên lệnh chúng ta lui ra”

Nàng đã đứng gọi bên ngoài nhiều lần, đều không có ai đáp lời. Mạt Vân Lâu yên tĩnh đến đáng sợ.

Lưu Triệt gật đầu, ý bảo đã biết, hắn cầm đèn lồng trong tay Dương Đắc Ý rồi đẩy cửa tiến vào.

Ngọn nến lung lay chập chờn, trên vách tường in bóng hình một thân ảnh tịch mịch, hắn nhẹ giọng gọi, “Kiều Kiều”

Đảo mắt tìm kiếm một thân ảnh vô cùng quen thuộc. Hắn nhìn quanh một hồi mới tìm thấy A Kiều đang ngồi ôm chân trong góc giường.

Hắn thở dài một tiếng, nhiều năm như vậy, tật xấu này của nàng vẫn không chịu từ bỏ.

Một năm nọ, tổ mẫu của hắn, tổ mẫu của nàng, Đỗ Hoàng thái hậu qua đời. Lúc đó, nàng hãy còn là Hoàng hậu của hắn, hắn tìm thật lâu trong Không Ương Cung, Tiêu Phòng Điện không có, Trường Nhạc Cung cũng không có, đến cuối cùng, hắn tìm thấy nàng phía sau hòn giả sơn hồi bé hai người đã gặp nhau.

“Kiều Kiều”, hắn ôm nàng, dưới ánh đèn lồng chập chờn, hắn nhìn thấy gương mặt mờ mịt của nàng. Nghe hắn gọi, sương mờ trong mắt nàng dần biến mất, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, một lát sau, nàng chần chừ gọi, “Triệt Nhi?”

“Trẫm đây”, hắn chậm rãi đáp.

Một năm nọ, Vương Thái hậu qua đời, là nàng đã ở bên cạnh hắn một đêm.

Lưu Triệt thừa nhận, đêm hôm đó, bởi vì có nàng bên cạnh, đau xót trong lòng hắn đã giảm rất nhiều.

Cho nên, lần này đây, đến phiên hắn ở lại bên cạnh nàng.

“Kiều Kiều có muốn biết…”, hắn mỉm cười nói, cố gắng di dời hướng chú ý của nàng, “…ngày hôm đó cô cô đã nói gì với trẫm không?”

“Không muốn”, nàng tựa đầu vào ngực hắn, chậm rãi lắc đàu, biết được hắn ngạc nhiên, nàng chậm rãi nói, “Ta đoán được”

Bất quá là muốn hắn đối xử tốt với nàng mà thôi.

Thương cảm tâm phụ mẫu.

Xưa nay đều như thế.

Mấy năm nay, mẫu thân vẫn ở bên cạnh nàng, yêu thương nàng, bảo bộ nàng, làm hậu thuẫn vững chắc nhất cho nàng, dần dần, nàng cảm giác được mẫu thân kiếp trước lẫn kiếp này của nàng đều là người đó.

Nàng yêu thương, bảo hộ, cố gắng phụng dưỡng người đó như chính mẫu thân của mình.

“Cái gì ta muốn, quay đầu lại, đều là giả. Chỉ có hạnh phúc của ngươi cùng Càng Nhi mới là thật”, đến cuối cùng, mẫu thân đã nói như vậy.

Hai ngàn năm sau, khi mẫu thân qua đời, nàng còn ở tại trại huấn luyện cảnh sát, đột nhiên nàng cảm giác được dường như trong lúc ấy vừa mất đi một vật gì đó rất trọng yếu.

Sau đó, nghe được tin báo, nàng khóc khàn cả giọng.

Hôm nay, nàng chậm rãi, chậm rãi nhìn mẫu thân gầy yếu rồi chết đi, nàng sờ sờ lên mí mắt mình, cư nhiên không có nước mắt.

Là tình yêu của nàng dành cho mẫu thân không đủ? Hay là, mấy năm nay, nàng dần trở nên lạnh lùng?

“Từ nhỏ đến lớn, mẫu thân hiểu rõ ta nhất”, nàng chậm rãi nói, “Nàng thương yêu ta còn hơn cả ca ca. Nãi nãi bảo ta đến Trường Nhạc Cung, mẫu thân kỳ thật không nỡ, vì vậy cứ cách hai ba ngày, mẫu thân lại đến Trường Nhạc Cung thỉnh an nãi nãi, kỳ thật…cũng là đến thăm ta”

Mà nàng có chỗ nào tốt đáng để mẫu thân thương yêu như thế?

“Ừm”, nàng nghe nam nhân bên cạnh chậm rãi nói, “Khi còn bé, trẫm…rất hâm mộ Kiều Kiều. Mặc dù mẫu hậu cũng yêu thương ta, nhưng yêu thương đó cũng không đơn thuần như vậy”.

“Một năm nọ, ta bị nổi sởi, mẫu thân gọi toàn bộ ngự y đến, rõ ràng không phải bệnh nặng gì, nhưng nàng vẫn gấp rút như vậy”

“Một năm nọ, khi ta gả cho ngươi, mẫu thân đỡ ta lên xe, nàng không nỡ, nhưng nàng cười rất vui vẻ…Một năm nọ, ta muốn ăn kẹo dẻo, mẫu thân không đủ tiền mua, kết quả ta không hiểu chuyện khóc nháo lên…”

“Kiều Kiều?”, có người đẩy nhẹ vai nàng, thanh âm kinh ngạc.

Đến cuối cùng, hộp kẹo dẻo kia vẫn xuất hiện tại đầu giường của nàng.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn ánh mắt có chút kì lạ của hắn, ánh nến quá mờ, nhìn không rõ lắm.

Lưu Triệt thở dài một tiếng nói, “Nếu Kiều Kiều muốn khóc, cứ khóc đi”

Một giọt…rồi lại một giọt…lăn xuống. Đến cuối cùng, nước mắt thấm đẫm gương mặt, phảng phất như phong vũ nghiêng thành.

Trên trời dưới đất, người nàng có thể gọi một tiếng mẫu thân…đã không còn.

Án theo cổ lễ, phụ mẫu qua đời, nữ nhi đã xuất giá phải thủ hiếu nửa tháng.

Sau nửa tháng thủ hiếu tại Trường Môn Điện, Trần A Kiều trở ra, gió nam của tháng năm đã mang theo một tia hanh nóng.

Tháng năm, Tiết Thực, Phá Lỗ thống lĩnh một vạn Hán quân rời khỏi Trường An, chuẩn bị tấn công nước Việt.

Khi tin tức Hán quân đánh bại đầu tiên được truyền đến thành Trường An, Nam Cung trưởng công chúa đang nằm trong lòng phu quân của nàng là Liễu Duệ, mỉm cười nhắm mắt.

Mà lần này đây, mắt của nàng…sẽ không mở ra thêm lần nào nữa.

Nghe được tin tức này, Lưu Triệt cất bút, thâm trầm một hồi lâu.

Hắn tức giận gạt phăng bút lông nghiêng mực trên ngự án, “xoảng” một tiếng, tất cả đều rơi vỡ dưới nền gạch.

Dương Đắc Ý kinh hãi quỳ xuống đất khuyên nhủ, “Thỉnh bệ hạ cố nén đau thương”

“Nén đau thương?”, Lưu Triệt chậm rãi nói, “Không, trẫm cũng không đau thương”

Ít nhất, cũng không bi thương như hai lần trước.

Đó là tỷ tỷ của hắn, tỷ tỷ đồng phụ đồng mẫu (cùng cha cùng mẹ) với hắn, tỷ tỷ đã yêu thương hắn khi hắn còn niên thiếu, đến khi trưởng thành rồi, tỷ tỷ vì hắn hàm khuất mang nhục đến hòa thân Hung Nô.

Khi đó, hắn tưởng rằng, cả đời này hắn cũng không thể gặp lại được vị tỷ tỷ này nữa.

Chỉ là, nếu thiên gia đã đồng ý thành toàn nguyện vọng đoàn viên của bọn họ, tại sao lại không ban thêm cho nàng một ít thời gian?

“Ngươi biết…”, hắn không quay đầu lại, chỉ chậm rãi hỏi, “Hoàng tỷ của trẫm năm nay bao nhiêu tuổi?”

Dương Đắc Ý run sợ trong lòng, không dám đáp.

“Nàng bất quá chỉ lớn hơn trẫm bốn tuổi”

Cũng chỉ lớn hơn A Kiều hai tuổi.

Sinh mạng còn trẻ như vậy, nhưng bởi vì lao lực tại đại mạc, lại qua đời sớm như vậy.

Còn…A Kiều thì sao?

A Kiều đã từng thụ thương, A Kiều thể lực suy yếu vô cùng. Cho tới bây giờ, nàng sợ lạnh, sợ gió, chỉ cần nhiễm một chút gió lạnh sẽ bị sốt cao không ngừng.

A Kiều yếu ớt như vậy, có lẽ nào…một lúc nào đó…nàng sẽ rời đi không còn ở lại bên cạnh hắn?

Những người mà hắn coi trọng trong cuộc đời, từng người từng người rời đi, cho tới bây giờ, ở bên cạnh hắn chỉ còn một mình A Kiều.

Đáy lòng hắn đột nhiên sầu lo khó tả, thẳng đến khi nhìn thấy thân ảnh giai nhân, tia lo lắng kia mới chậm rãi yên ổn xuống.

A Kiều tuy thân thể thon gầy nhưng sắc mặt rất tốt, chỉ là, nàng nhìn hắn rơi lệ nói, “Đàm tỷ…cuối cùng đi rồi”

Nam Cung trưởng công chúa Lưu Đàm, nữ nhi của Hiếu Cảnh Hoàng đế, hoàng tỷ của Hán Vũ Đế. Khi Vũ Đế còn bé, Hung Nô xâm phạm biên cương, Hoàng đế bất đắc dĩ đành chọn Nam Cung công chúa hòa thân, quân thần khuất nhục.

Theo tập tục Hung Nô, phụ tử, tử kế (cha chết con kế thừa), Trưởng công chúa lúc đầu được gả cho Quân Thần Đan, sau đó gả cho Y Chuy Tà.

Vũ Hoàng Đế cùng Hung Nô giao chiến. Tháng tư năm Nguyên Thú thứ hai, Trường Thư Hầu thống lĩnh vạn kỵ quân tập kích vương đình Mạc Bắc, đưa Nam Cung trưởng công chúa trở về đế đô.

Hai tháng sau, Trường Thư Hầu Liễu Duệ cùng Nam Cung trưởng công chúa thành thân, phu thê ân ái, năm Nguyên Đỉnh thứ năm, Nam Cung trưởng công chúa qua đời.

Tang lễ hoàng gia, đại táng Nam Cung công chúa tại mậu lăng.

Mà lúc ấy, hắn chỉ đột nhiên ôm lấy A Kiều, không nói gì.

A Kiều không ngạc nhiên, nàng cho rằng hắn đau xót vì sự ra đi của Trưởng công chúa nên chỉ nhẹ giọng an ủi.

Lưu Triệt nhớ rõ, khi hoàng tỷ bệnh nặng nằm trên giường, nàng đã từng hỏi hắn, “Triệt Nhi yêu A Kiều?”

Mà lúc ấy, hắn đã không trả lời, chỉ có chút nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Vậy cũng tốt”, Lưu Đàm lo lắng mỉm cười, nếu biết được đáp án, đệ đệ nhất định sẽ không như thế. Khi đó, nàng mặc dù suy yếu vô cùng nhưng nét mặt lại vô cùng nhẹ nhõm, “Như vậy…ta đã có thể yên tâm một chút rồi”

Nếu không, nàng sợ, một khi ngay cả nàng cũng chết đi, đệ đệ này của nàng…trên đời này cũng sẽ không còn người nào mà hắn thật lòng yêu thương, hắn sẽ càng cô đơn hơn, đến cuối cùng, mặc dù quyền cao chức trọng, nhưng hắn sẽ tịch mịch đến cả chính bản thân mình cũng không nhận ra được.

“Có một người để yêu…cũng là hạnh phúc”, ít nhất, khi có tâm sự thì cũng có người để giải bày.

Tám cái khổ của có người, liền có yêu và biệt ly. Yêu rồi biệt ly, vĩnh viễn không còn nhìn thấy nữa, ít nhất cho đến hôm nay…đó là cái khổ sở nhất. Nàng có thể yên tâm đệ đệ, nhưng lại không yên lòng phu quân.

Dù không yên tâm, thì còn có thể như thế nào? Cuối cùng rồi thì nàng cũng rời đi.

Năm Nguyên Đỉnh thứ năm, dù là Lưu Triệt hay A Kiều, một năm này bọn họ đều mất đi người trọng yếu trong cuộc đời của mình.

Ngay cả khi bảo giữ thái độ đoan trang nghiêm nghị đối với người bên ngoài, chỉ tại khi màn đêm buông xuống, bọn họ mới có thể nhận ra sự đau xót tự thâm tâm lẫn nhau.

“A Kiều, ngươi yêu Triệt Nhi?”

“Vấn đề này không phải năm Nguyên Thú thứ hai Đàm tỷ đã hỏi qua sao?”

“Đúng vậy, chỉ là hôm nay…ta muốn hỏi lại một lần nữa, hy vọng có thể nghe được đáp án khác”

Ngày đó, nàng suy nghĩ hồi lâu rồi nói, “Đúng vậy, ta yêu hắn”

Nàng nghĩ, có lẽ nàng chỉ chậm chạp không nhận rõ…tình yêu là gì?

 

Kim Ốc Hận – Q6 – Chương 132

KIM ỐC HẬN

Tác giả: 柳寄江 – Liễu Ký Giang

Dịch giả: Phỉ Thúy Tiên Tử

Biên tập: Khán Nguyệt Quang

1

1

Quyển 6 – Ca Tẫn Phù Sinh – 歌尽浮生

Chương 132 – Nhạc Đáo Cực Trí Sinh Bi Ai – 乐到极致生悲哀

1

1

Trong nháy mắt, năm Nguyên Đỉnh thứ tư đã gần kết thúc. Kiến Chương Cung lại bắt đầu chuẩn bị cho một năm mới.

Giữa bầu không khí náo nhiệt, từng hồi chuông mừng năm mới gõ nhịp đều đều.

Ngày đầu tiên mừng năm mới cũng là ngày Đông Phương Mi tròn một tuổi. Trần A Kiều dĩ nhiên không cách nào xuất cung, chỉ có thể ngồi nghe mọi người kể lại lễ thôi nôi của Đông Phương Mi. Đông Phương Sóc sủng nữ nhi đến tận trời, hắn chuẩn bị đầy ắp giấy trắng, bút mực, đàn, bàn cờ, sách thơ, tranh vẽ…, ngay cả thảo dược, vải thêu cũng được trải ngập dưới chân Đông Phương Mi, thế nhưng nữ anh hùng Đông Phương Mi không để ý là không để ý, nàng dùng chân đá văng đủ thứ linh tinh dưới đất, đợi đến khi tóm được một mảnh xiêm y liền giữ chặt không chịu buông tay. Chuyện này khiến tiểu tử Liễu Trữ nhà Liễu gia phải chật vật lôi kéo y phục của chính mình, hai bên huyên náo một hồi.

Cuối cùng thì Đông Phương Mi đã bắt được gì a? Trần A Kiều cười một hồi lâu, sau nói với Lưu Đàm, “Có lẽ trời định nhân duyên, hai tiểu hài tử này phối xứng với nhau cũng không tồi”

“Ta cũng có cảm giác như vậy”, ánh mắt Lưu Đàm vô cùng nhu hòa, có lẽ là vì niềm vui năm mới nên thân thể của nàng chuyển biến tốt hơn, cuộc sống nhàn hạ, cũng đã có thể đi đi ngồi ngồi. Liễu Duệ gạt hết thảy công việc sang một bên, cả ngày ở cạnh chăm sóc nàng.

“Chỉ là…A Duệ cùng Phi Nguyệt cũng không miễn cưỡng, nói là việc này sẽ phải đợi ngày sau hai bên tình nguyện mới được. Đông Phương Sóc càng nhảy dựng lên, từ lúc đó trở đi, hắn đề phòng Trữ Nhi như tặc tử sắp trộm mất nữ nhi của hắn”

A Kiều cười một hồi liền cau mày.

“Chuyện gì vậy?”, Lưu Đàm vô cùng mẫn cảm quay đầu nhìn nàng.

“Không có việc gì”, nàng nhàn nhạt mỉm cười đáp.

Quả nhiên…thời gian hành kinh đã đến.

Nàng thở dài, có một số chuyện phải xem duyên phận. Nàng cùng Lưu Triệt xem ra không thể có thêm hài tử, tuy đã uống thuốc bị người động tay động chân nhưng cũng chỉ làm giảm công dụng tránh thai, cũng không phải là phương pháp giúp nàng dễ thụ thai.

Thời gian tuy ngắn, lại nói tháng đầu thụ thai không có dấu hiệu nhưng tự nàng cảm giác được mình không hoài thai. Cho thới bây giờ, nàng thậm chí đã quên mất chuyện này.

Buồn cười Lý Chỉ, tính toán trăm ngàn, mất luôn tính mạng, quay đầu lại, cuối cùng chẳng được kết quả gì.

Chỉ qua một canh giờ sau, Lưu Triệt liền biết được tin này. Tại Tuyên Thất Điện, Lưu Triệt an tâm thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng hình như cũng có chút thất vọng, hắn nhướn mi nói với nữ quan vừa đến bẩm báo, “Được rồi, lui ra đi”

Nữ quan không rõ ý tứ của Lưu Triệt lắm nên đành cúi đầu lui ra.

Chuyện này đến đây xem như chấm dứt, Lưu Triệt để tâm chăm sóc A Kiều, cuộc sống kế tiếp của hai người vô cùng ôn hòa.

Năm Nguyên Đỉnh thứ năm, nước Việt tạo phản, Lưu Triệt sai sứ giả đến vấn tội.

Mẫu thân của A Kiều, Quán Đào đại trưởng công chúa Lưu Phiêu vì tuổi tác đã cao nên trở bệnh nặng. Lý Chỉ qua đời, tuy là không ai ngờ tới, thế nhưng lại ảnh hưởng đến cục diện tại thành Trường An, gia tộc Trần thị trở thành thế lực lớn nhất. Hết lần này đến lần khác, Quán Đào đại trưởng công chúa, người có thể áp chế quyền uy của con cháu gia quyến Trần gia lại lâm bệnh nặng, khó có thể quản lý gia tộc. Trần A Kiều hầu hạ bên cạnh mẫu thân, mỗi ngày đều sắc thuốc cho nàng uống, trong lòng âm thầm lo lắng. Trần Hi tuy có chút kiến thức, nhưng thân phận của hắn lại thuộc chi thứ, không thể đàn áp nhánh chính, dần dần liền xuất hiện gia quyến Trần gia ăn chơi trác táng tại thành Trường An, ý thế hiếp người. Quan viên không dám xử lý nên không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt làm ngơ, đến cuối cùng, ngay cả Lưu Triệt cũng biết được.

Thiên tử nổi cơn lôi đình, tự mình phân phó đem con cháu Trần gia kia đánh trượng một trận, không lưu nửa phần mặt mũi.

Sau trận đánh nọ, khí thế ngất trời của Trần gia bị giảm xuống. Điều này khiến tầng lớp quan viên quý tộc tại thành Trường An đoán già đoán non, rốt cuộc, thánh sủng của thiên tử dành cho Trần nương nương…nhiều hay ít?

Nếu thánh sủng nhiều, tại sao bệ hạ lại không quan tâm đến thể diện của Trần nương nương mà phạt trượng gia quyến của nàng nặng như vậy?

Nếu thánh sủng ít, tại sao lại không thấy nữ tử nào khác được sủng ái trong hậu cung của hắn?

Chuyện còn chưa ai đoán được rốt cuộc như thế nào thì tháng ba đã đến, bệnh tình của Quán Đào công chúa càng trở nên nghiêm trọng, thường xuyên lâm vào hôn mê, chỉ thỉnh thoảng mới thanh tỉnh, người gầy xuống trông thấy.

Tâm lý Trần A Kiều nặng nề, không cần người khác nói, nàng tự mình tinh thông y thuật, lẽ nào lại không biết thời gian của mẫu thân không còn nhiều nữa.

Quán Đào đại trưởng công chúa Lưu Phiêu không chỉ là mẫu thân của Trần A Kiều mà còn là cô cô kiêm nhạc mẫu của Lưu Triệt. Đến bước này rồi, Lưu Triệt dĩ nhiên tự mình đến thăm.

Cuối tháng ba, bệ hạ đến Đường Ấp Hầu phủ. Trước cửa Đường Ấp Hầu phủ, Trần Càng quỳ tiếp đón thánh giá, sau đó cung nghênh hoàng đế vào tẩm phòng của mẫu thân.

Trong phòng đầy hương thuốc, Trần Càng vén rèm lên, Lưu Triệt nhìn thấy A Kiều đang ngồi bên cạnh giường bệnh, bởi vì muốn chăm sóc mẫu thân, nàng chỉ mặc xiêm y bình thường, như vậy sẽ thuận tiện hơn, nét mặt nàng có chút tiều tụy.

Nằm trên giường bệnh chính Lưu Phiêu, cô cô của hắn.

Khi tất cả nô tỳ trong phòng quỳ xuống bái lạy, A kiều ngẩng lên nhìn hắn rồi khẽ gật đầu, sau đó nàng cúi người nhẹ nhàng nói bên tai Lưu Phiêu, “Mẫu thân, bệ hạ đến thăm người”

Lúc này Lưu Phiêu rất thanh tỉnh, nàng cố sức mở mắt ra rồi suy yếu nói, “A Kiều, đỡ ta ngồi dậy”

Nhìn nét mặt cô cô, Lưu Triệt cảm thấy hơi thở tử vong đã đến gần, giống như năm đó hắn đã nhìn thấy trên người mẫu hậu của chính mình.

“A Kiều”, Lưu Phiêu thở dài nói, “Trong kho có một quyển sổ màu trắng, ngươi mang tới đây giúp mẫu thân. Ngươi rời phủ đã lâu, sợ đã sớm quên đường, Càng Nhi, ngươi dẫn muội muội đi đến đó”

Trần A Kiều biết mẫu thân muốn mình tạm thời rời khỏi nơi này. Nàng làm sao có thể quên đường đi trong phủ? Nếu quên thì đã sao, chỉ cần trực tiếp bảo ca ca đến lấy là được, cần gì bắt hắn dẫn theo chính mình. Mẫu thân dường như có chuyện muốn nói riêng với Lưu Triệt.

Trong lòng nàng có chút chua xót liền thấp giọng đáp, “Dạ”

Rời khỏi phòng mẫu thân, nhìn thấy hoa đào nở rộ trước đình, nàng buồn bả nói, “Ca ca, ta chờ ở đây, ngươi đi lấy giúp ta…”

Trần Càng không muốn làm trái ý của nàng nên nói, “Được, ngươi ở đây, ta đi lấy là được”

“Triệt Nhi cũng biết”, trong phòng, Lưu Phiêu mỉm cười nói, “Bảo bối cả đời này của cô cô chính là gì?”

“Biết”, đối mặt với nữ tử đã trở thành trưởng bối của hắn, tâm trạng Lưu Triệt có chút buông lỏng, hắn thấp giọng đáp, “…là A Kiều”

“Đúng vậy, là A Kiều”, Lưu Phiêu cười rộ lên, “Ta giao A Kiều cho ngươi. Lúc ban đầu, ta rất đắc ý, sau đó, ta lại hối hận. Thế nhưng hôm nay, trong lòng ta dần trở nên bình an. Tốt thì tốt, xấu thì xấu, các ngươi đều phải tự mình vượt qua”, nàng nhẹ nhàng tựa vào thành giường, nhắm mắt, đóng lại cả gương mặt âm trầm của Lưu Triệt.

“Cô cô yên tâm”, Lưu Triệt mỉm cười nói, “Sau này trẫm sẽ không bạc đãi A Kiều”

Lưu Phiêu mở mắt nhìn Lưu Triệt nói, “Lần này ta gọi ngươi…”

“Cô cô còn có gì cần giao đãi?”

“Cũng không có gì”, Lưu Phiêu nhàn nhạt đáp, “Cả đời này của ta, tôn quý cũng đã tôn quý, mất mác cũng đã mất mác, đã từng đắc ý, đã từng thương tâm, hiện tại cũng già rồi, còn cần giao đãi gì nữa? Nhưng nếu có…”, nàng suy nghĩ một chút rồi nói, “Ngươi cho Đổng Yển chôn cùng ta…”

Đây cũng không phải chuyện đại sự gì, cho nên Lưu Triệt đáp, “Được”

“An táng ta gần nơi của mẫu hậu”, nàng buồn bả nói, “Còn có A Kiều, Triệt Nhi…trăm năm sau..nếu ngươi không thể cùng A Kiều đồng lăng, liền để nàng theo ta…Để nàng nằm nghỉ ở nơi khác, nàng sẽ cô đơn, mà nàng…luôn không thích cô đơn”

Tâm Lưu Triệt không khỏi nhảy lên một cái, “Chuyện này trẫm tự có an bài”, hắn mỉm cười cự tuyệt, “Cô cô không cần lo lắng”

“Như vậy…cũng tốt!”, Lưu Phiêu nói.

Lưu Triệt từ trong phòng đi ra liền nhìn thấy Trần A Kiều đứng dưới gốc đào trong đình, nàng khoanh tay, đứng quay lưng về phía hắn, một bóng lưng vô cùng đơn bạc lẻ loi. Một trận gió chậm rãi thổi qua, vài cánh hoa đào lả tả bay trong gió, có vài cánh hoa đáp xuống vai nàng.

“Kiều Kiều, đứng đứng trước gió, rất lạnh”, hắn chậm rãi đi lên phía trước, thay nàng lấy cánh hoa đào trên vai xuống.

“Bệ hạ”, nàng quay đầu nhìn hắn, ánh mắt có chút mờ mịt, “Mẫu thân như thế nào?”, nàng nhẹ nhàng hỏi.

“Ngủ rồi”, hắn đáp.

“Vậy à”

Xa xa trên dãy nhìn lang, Trần Càng mang một quyển sách màu trắng nhanh chóng đi tới, liếc mắt nhìn liền trông thấy tình cảnh trong đình, hắn nhẹ nhàng bước chậm lại.

“Gia gia”, một nữ tử độ năm sáu tuổi chạy dọc theo dãy hành lang đến đây, nàng ôm lấy chân Trần Càng rồi ngẩng đầu lên, rõ ràng tuổi hãy còn nhỏ nhưng mi mục lại xinh đẹp đến kinh tâm động phách.

“Ngoan”, Trần Càng khẽ nói rồi kéo tay Trần Mạn chậm rãi rời đi.

“Mạn Nhi, ngươi đến đây làm gì?”

“Ta muốn đến thăm tổ nãi nãi”, Trần Mạn nũng nịu đáp, “Gia gia, mới vừa rồi hình như ta nhìn thấy cô nãi nãi”

“Ừm”, Trần Càng nói, “Tổ nãi nãi của ngươi ngủ rồi. Cô nãi nãi đang cùng bệ hạ ở cùng một chỗ, ngươi không nên đến làm phiền bọn họ”

“A! Phụ thân”, Trần Mạn nhìn thấy phụ thân phía trước liền mừng rỡ nhào vào lòng phụ thân.

“Mạn Nhi”, Trần Hi ôm nữ nhi mỉm cười hỏi phụ thân, “Hôm nay nãi nãi như thế nào?”

“Vẫn như vậy”, Trần Càng thở dài nói, “Bệ hạ tự mình đến thăm, hiện tại đang ở chỗ nương nương”

“Ừm”, Trần Hi đáp, nhớ lại lời đồn trong thành Trường An, hắn có chút buồn cười, “Bệ hạ vẫn còn sủng ái cô cô như vậy…”

Trần Mạn trong lòng hắn ngẩng đầu lên, nàng suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc hỏi, “Nếu như vậy, tại sao bệ hạ lại trách phạt thúc thúc bá bá nhà ta?”

Mặc dù nàng còn nhỏ tuổi nhưng cũng nghe được chút ít chuyện bên ngoài.

“Bởi vì…”, Trần Hi nhìn phụ thân một cái rồi nghiêm nghị nói, “Người bệ hạ sủng ái là cô cô, mà không phải Trần gia”

Trần A Kiều là người Trần gia, nhưng Trần A Kiều không bao che người Trần gia.

Lưu Triệt có thể sủng, có thể yêu Trần A Kiều, nhưng hắn cũng không nguyện ý nhìn Trần gia một lần nữa làm mưa làm gió thiên hạ. Cho nên, hắn cố ý trách phạt Trần gia.

Sủng ái của hắn chỉ dành cho A Kiều, thêm nữa là mẫu thân cùng nữ nhi của A Kiều. Ít nhất, đấy cũng là cô cô và nữ nhi của hắn.

Mà những người khác trong Trần gia, kể cả Đường Ấp Hầu Trần Càng, hắn sẽ bảo hộ nhưng nếu Trần Càng làm sai, hắn cũng sẽ xử trí không chút lưu tình.

Mà cô cô, chỉ cần Trần gia mỗi người đều mạnh khỏe, nàng cũng sẽ không để ý bệ hạ xử trí con cháu Trần gia như thế nào. Có lẽ, trong mắt nàng, quản lý con cháu Trần gia nghiêm khắc một chút sẽ tốt hơn cho Trần gia.

Trần A Kiều độc sủng, đối với Trần gia là một loại cơ duyên, nhưng cũng là một loại quản thúc.

Bởi vì có cô cô, Trần gia nhất định được mọi người cả nể. Ngoài ra, không còn thế gia nào khác dám gây khó dễ. Thế nhưng, Trần gia mỗi bước lại càng phải cẩn thận, không thể để người bắt được điểm yếu gì.

Mà chuyện này, phải mất rất nhiều năm sau đó, hắn mới nghĩ thông suốt.

Cho nên hắn nghĩ, phó thác cuối cùng mà nãi nãi gửi gắm chỗ bệ hạ, ước chừng chính là cô cô, mà không phải là Trần gia.

Quật khởi của Trần gia không thể dựa vào ân sủng dành cho Hoàng phi hay Hoàng hậu, mà phải tự dựa vào chính mình.

Đến bước này rồi, Đường Ấp Hầu phủ trăm năm hiển hách, thế nhưng người sáng suốt lại không quá ba người.

Kim Ốc Hận – Q6 – Chương 131

KIM ỐC HẬN

Tác giả: 柳寄江 – Liễu Ký Giang

Dịch giả: Phỉ Thúy Tiên Tử

Biên tập: Khán Nguyệt Quang

1

1

Quyển 6 – Ca Tẫn Phù Sinh – 歌尽浮生

Chương 131 – Dạ Như Kì Hà Dạ Vi Ương – 夜如其何夜未央

1

1

Khi Dương Đắc Ý biết được tin Tô Vân bị loạn côn đánh chết và bẩm lên Tuyên Thất Điện, Lưu Triệt cùng Lưu Mạch đều có chút sửng sốt.

“Trùng hợp như vậy sao?”, Lưu Mạch hồ nghi hỏi.

“Đúng vậy”, Dương Đắc Ý khom người nói, “Tô Vân thấy sự tình không ổn nên trốn ra khỏi ngự y viện, thế nhưng lại đụng phải Hoành điện hạ, Hoành điện hạ cho người loạn côn đánh chết hắn. Sau khi biết người này có ý đồ ám hại Trần nương nương, điện hạ nhận ra bản thân đã lỗ mãng nên lúc này đang quỳ gối thỉnh tội trước Tuyên Thất Điện.

“Quên đi”, Lưu Triệt sắc mặt bình tĩnh, nhìn không rõ tâm tư của hắn đang nghĩ gì, chỉ thấy hắn thản nhiên nói, “Bất quá chỉ là một nô tài, đánh chết thì đánh chết, cũng không phải thiếu hắn thì không trị tội được nữ nhân kia”

Hắn cực kì hận người nào có âm mưu ám hại A Kiều, làm phu thê hơn hai mươi năm, thậm chí ngay cả tên của nàng hắn cũng không nguyện ý để ai đề cập đến. Hắn lạnh lùng phân phó, “Truyền chỉ của trẫm, lệnh Đình Úy Trương Thang tra xét Lý gia, nhất định phải tra ra chân tướng vụ việc lần này”

Trương Thang cả đời chỉ làm mỗi việc tra án, qua hai canh giờ, hắn liền đến bẩm, nói rằng tiểu thiếp kia của Lý Không một mực chối tội, tố cáo Lý tiệp dư phân phó trưởng huynh ý đồ thông qua việc gia giảm phân lượng thuốc để ám hại Trần nương nương.

Lưu Triệt dĩ nhiên giận dữ, hắn cười lạnh nói, “Ban Lý tiệp dư tại Phi Sương Điện ba thước bạch lăng (ba thước vải trắng), không cần trở lại gặp trẫm nữa”

Từ khi sự cố tại Thượng Lâm Uyển phát sinh, cái chết của Lý tiệp dư đã định. Dương Đắc Ý cũng không do dự liền thấp giọng đáp, “Tuân lệnh”

Song, nội thị thi hành lệnh lại trở về bẩm, “Lý tiệp dư không chịu tiếp chỉ, cầu kiến bệ hạ”

Lưu Triệt ngẩn người, nét mặt hiện lên tia âm ngoan nhàn nhạt, hắn cười lạnh nói, “Tiện phụ này có tư cách gì yêu cầu gặp trẫm?”, hắn khoát tay, đang định bảo nội thị không cần để ý, trực tiếp xử tử, thế nhưng hắn đảo mắt trông thấy trưởng tử của chính mình đang đứng bên cạnh, thần sắc đạm mạc, đột nhiên hắn thay đổi chủ ý, mở miệng phân phó, “Thái tử thay trẫm đến đó”

“Ta?”, Lưu Mạch cau mày nhìn phụ hoàng của chính mình.

“Đúng vậy”, Lưu Triệt thâm ý nói, “Thay trẫm hỏi một câu, trẫm không bạc đãi nàng, hà cớ gì nàng lại làm ra việc bất nghĩa như vậy?”

Còn không phải là hắn hay sao, hỏi có gì hay chứ?

Song Lưu Mạch không thể trả lời như vậy, đành phải chắp tay nói, “Nhi thần tuân lệnh phụ hoàng”

Từ sau khi Trần A Kiều chuyển tới Trường Môn Điện, Lưu Mạch không còn giao thiệp với Không Ương Cung. Hiện tại đi trên dãy hành lang trong Không Ương Cung, nhìn cảnh vật phồn hoa nơi này, hắn bỗng sinh ra chút cảm giác xa lạ, phảng phất như người bàng quan đứng ngắm từ xa xa.

Đã từng là cung điện Hoàng đế thường xuyên ghé thăm, Phi Sương Điện có nét xinh xảo hoa quý của chính nó, chỉ là hôm nay…lòng người run sợ.

Trưởng công chúa Lưu Yên vốn ở bên cạnh mẫu thân, mà Tứ hoàng tử Lưu Đán tuy mỗi ngày đến chỗ sư phụ đọc sách, thế nhưng mẫu thân xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn đã sớm trở về, cùng tỷ tỷ canh giữ bên cạnh mẫu thân.

“Thật không ngờ, bệ hạ không đến đây”, Lý Chỉ có chút cúi đầu cười khổ nói, “Thế nhưng Thái tử điện hạ lại đến”

Khi còn trẻ, bệ hạ đã từng khen nàng mặc xiêm y màu hồng phấn là xinh đẹp nhất. Bời vậy, hôm nay đã mặc một bộ xiêm y màu hồng phấn, búi tóc nghiêm trang, cài trâm ngọc bích, vài lọn tóc xinh đẹp buông rũ bên trán, thanh lệ vô cùng, ngay cả Lưu Mạch cũng phải thở dài trong lòng.

Nữ tử này, xinh đẹp chính là tiền vốn của nàng.

“Phụ hoàng muốn ta hỏi ngươi”, hắn chậm rãi nói, “Hắn đối đãi ngươi không tệ, tại sao ngươi lại làm ra chuyện bội nghịch này?”

“Đối đãi không tệ, ha ha…”, Lý Chỉ đột nhiên cười to, cười đến tê tâm liệt phế, cười đến không thở nổi, “Đúng vậy”, nàng  tức giận nói, “Bệ hạ đối đãi ta không tệ a! Hắn phong một tiểu cung nữ làm tiệp dư, hắn đề bạt người nhà của ta, cho họ quyền thế hiển hách, hắn ban Phi Sương Điện phồn hoa phú lệ cho ta. Nhưng là…hắn căn bản không nhìn đến ta!”

Đôi mắt châu quang bảo khí trở nên bất mãn vô hồn, không còn tia sáng lấp lánh như ngày trước.

“Mười năm a!”, thanh âm của nàng như khóc như cười, biết hôm nay vận khí đã không còn, một đạo mệnh lệnh đã mang ba thước bạch lăng đến đây, vậy mà…người đó ngay cả đến gặp mặt mình một lần cũng từ chối, thế nhưng lại cho hài tử của tình địch đến hỏi, ngươi…tại sao lại làm như vậy?

Sinh mạng đã đến bước này rồi, còn gì quan tâm?

Nàng nhìn nam hài tử đang đứng trong điện, hắn rất giống người nọ, mi mắt như lợi kiếm rời khỏi vỏ, môi mỏng như giấy, thế nhưng hắn lại kế thừa huyết thống của nữ tử kia, dung hòa bớt vẻ lợi hại của Lưu Triệt mà thay vào đó bằng chút ôn hòa.

“Tại Phi Sương Điện, ta đợi mười năm, mười năm a!”, nàng thì thào tự nói, phảng phất nhưng người đứng trước mắt nàng là hắn, “Ngươi vẫn ở nơi đó với nàng, quay đầu lại cũng không nhìn thấy ta”

Nàng vẫn tưởng bản thân mình vì hài tử nên mới sắp đặt đối phó Trần A Kiều, cũng không ngờ lòng mình quá sâu, sâu đến ngay cả chính mình cũng bị che giấu. Đến bước này rồi, lật tung hết thảy, mới hay chính mình thất hồn.

Nàng chỉ là…quá cô đơn. Cô đơn giống như mũi dao khắc cốt, mỗi ngày mỗi ngày đều khắc một chút vào linh hồn nàng, mà một nữ tử đã cô đơn chờ đợi tròn mười năm, có chuyện gì lại không làm được?

“Mẫu phi”, nhìn nét mặt Lý Chỉ phảng phất như quỷ mị, ngay cả Lưu Mạch cũng lui một bước, huống chi hai hài tử bên cạnh nàng. Lưu Đán nhào vào lòng nàng khóc rống nói, “Người không nên như vậy!”

“Đán Nhi, đừng khóc”, Lý Chỉ ôn nhu trấn an rồi thâm sâu thở dài, “Thái tử điện hạ”, nàng phục hồi tinh thần lại rồi nhẹ nhàng thở dài nói, “Ngươi, cùng mẫu thân của ngươi, tại sao phải trở lại?”

Khi Trần A Kiều chưa hồi cung, Không Ương Cung này có vô số nữ tử cô đơn nhưng không quá cô đơn, bọn họ mỉm cười tranh đấu lẫn nhau, lẫn nhau đều có được một chút quân ân. Khi còn trẻ, nàng đã từng oán trách cuộc sống như vậy, thế nhưng từ sau khi Trần A Kiều trở lại cung đình này, nàng mới phát hiện hóa ra cuộc sống như vậy cũng là một loại hạnh phúc.

Ít nhất, cũng không phải hoàn toàn tuyệt vọng.

Chuyện đã rất rõ ràng, Lưu Mạch quay đầu phân phó, “Hầu hạ Lý tiệp dư ra đi”, không muốn tự mình nhìn xem, hắn chắp tay rời khỏi điện.

“Thái tử ca ca”, không giống với đệ đệ khóc nức nở ôm lấy váy áo của mẫu phi, Lưu Yên vọt đến trước, cắn chặt răng, “bịch” một tiếng quỳ gối dưới chân Lưu Mạch dập đầu nói, “Muội muội van cầu ngươi buông tha mẫu phi của ta?”

“Lưu Yên?”, Lưu Mạch nhàn nhạt nhìn vị muội muội có nửa quan hệ huyết thống với mình. Đã qua mười năm, nàng vẫn rất an tĩnh, tựa hồ cho đến hôm nay hắn mới chính thức nhìn thấy bộ dáng của nàng, “Tại sao ta lại buông tha nàng? Ngươi cũng biết mẫu thân của ngươi đã cố gắng thương tổn mẫu thân của ta…”, hắn chậm rãi nói, trong lòng không một tia thương tiếc.

Lưu Mạch nghĩ…có lẽ hắn đã hiểu ý tứ của phụ hoàng khi muốn hắn đến gặp Lý Chỉ.

Hắn rất ngoan tâm, trừ mẫu thân và Sơ Sơ, hắn đối với những người khác cũng không để lại chút xót thương.

Nhưng Lưu Triệt cho rằng hắn còn chưa đủ ngoan tâm.

Cung đình hoàng gia quá dơ bẩn, mà người hoàng gia lại rất không an phận, cho dù là công chúa vừa tròn mười tuổi, bọn họ…có ai làm người đơn giản? Mà theo Lưu Triệt, nếu hắn muốn an ổn làm Thái tử của Đại Hán, hắn cần thấy rõ những dơ bẩn của chốn hậu cung này nhiều hơn. Sự không cam lòng, ghen ghét…tất cả đều có thể hủy diệt một người.

“Nhưng là…”, Lưu Yên hô, “…nàng là mẫu phi của ta a!”

“Thì đã sao?”, quan hệ gì đến hắn?

Lưu Yên dần rơi lệ nhưng vô cùng tỉnh táo, “Thái tử ca ca hôm nay làm như thế, không sợ có một ngày sẽ bị báo ứng sao?”

Lưu Mạch buồn cười nói, “Ta rất muốn nhìn xem, đến một ngày nào đó, ngươi sẽ đòi lại…báo ứng của ngươi như thế nào? Thế nhưng…”, hắn chậm rãi nói, “…ngươi tựa hồ nghĩ sai rồi, người có thể quyết định buông tha mẫu thân của ngươi…cũng không phải là ta”

Lưu Yên ngẩn người, thân thể quỳ gối trên nền gạch có chút sụp đổ.

“Nể tình ngươi là nửa muội muội của ta, ta có thể cho ngươi thời gian một khắc, chỉ cần ngươi có thể đến Tuyên Thất Điện cầu xin được phụ hoàng tha thứ cho mẫu thân của ngươi, ta tự nhiên sẽ không động đến nàng, thế nào?”

Nữ tử nghe vậy có chút cay mày, cuối cùng nàng ngã ngồi trên nền gạch.

Lưu Mạch hừ lạnh một tiếng rồi chắp tay phân phó, “Động thủ đi”

Nội thị lĩnh mệnh đem ba thước bạch lăng đi vào Phi Sương Điện, “Đem Tam hoàng tử cùng Trưởng công chúa ra ngoài”, Lưu Mạch phân phó.

Lý Chỉ mỉm cười, nàng an tĩnh leo lên ghế, đem ba thước bạch lăng thắt thành thòng lọng.

Trước khi đá văng ghế, nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng, “Dạ như kì hà? Dạ Không Ương a!” (Đêm như thế nào? Đêm Không Ương a!”)

Mặc dù Lý tiệp dư đã tự tử, Lưu Triệt vẫn hạ lệnh xử trí cả nhà Lý thị. Chỉ là, chuyện này vẫn chưa chấm dứt.

“Chuyện này…tạm thời đừng cho Trần nương nương biết”, Lưu Triệt phân phó.

Vì vậy, khi ngự y viện cùng Không Ương Cung thay đổi nhân sự, Trần A Kiều tại Trường Môn  Điện nghe tin tức của Phi Hoằng, nàng ngạc nhiên nói, “Trữ Triệt nọ vòng vo khắp nơi một hồi, cuối cùng lại mất dấu tại Tề Đô?”

“Đúng vậy”, Lục Y gật đầu nói, “Phi Hoằng đánh lạc hướng chúng ta”

A Kiều buông lò sưởi trên tay xuống rồi mỉm cười nói, “Xem ra Tề vương Lưu Cứ cũng không đơn giản”

“Tạm thời không nhắc đến chuyện này”, Lục Y cau mày nói, “Bệ hạ phái người bao vây ngự y viện, chúng ta lại không tìm được bất kì tin tức gì, nương nương cảm giác như thế nào?”

“Bệ hạ không muốn để ta biết, ta cũng sẽ không biết”, Trần A Kiều thản nhiên nói, “Binh đến tướng ngăn, nước đến đê chặn mà thôi!”

Dù sao, uống thuốc bị người động tay động chân gần nửa tháng, Lưu Triệt cũng không cách nào phán đoán được Trần A Kiều có mang thai hay không.

“Bệ hạ, thời gian ngắn ngủi, đúng là không nhìn ra được”, bởi vì sơ sót nên nhóm ngự y đều bị trách tội, chỉ là, trước mắt còn có một ít vấn đề phải xử lý.

“Chi bằng, vô luận có hoài thai hay không, chỉ cần một chén Vu Tử Thang là được, nhưng…”

Cho dù không có thai, uống thuốc này cũng không sao.

“Nếu A Kiều thật sự có thai…”, Lưu Triệt cười lạnh nói, “Các ngươi có thể cam đoan Vu Tử Thang này không tổn hại đến thân thể nàng?”

“Chuyện này…”, các ngự y đều chần chừ, có người cứng rắn hỏi, “Chẳng biết lần cuối cùng nương nương hành kinh là khi nào?”

Kiến Chương Cung dĩ nhiên có nữ quan ghi chép chuyện này, “Ước chừng là mười ngày trước”

Như vậy vẫn có thể hoài thai, mà thân thể Trần nương nương rốt cuộc vẫn bình thường…

Tuy nói uống Vu Tử Thang càng sớm chừng nào thì tổn hại đối với thân thể càng nhỏ, thế nhưng chẳng may xảy ra vấn đề…

Hơn nữa, ánh mắt các ngự y dần trở nên nghiêm trọng, nếu có long thai, bệ hạ thật sự nguyện ý bỏ đi sao?

Lưu Triệt nhàn nhạt thở dài một tiếng, rốt cuộc chán nản nói, “Nhìn thêm một thời gian nữa…”

Đêm xuống, hắn chắp tay đi đến Trường Môn Điện. A Kiều đang ngồi vẽ tranh, liếc mắt thấy hắn đi đến, nàng khẽ mỉm cười nói, “Người đã về rồi sao?”

“Ừm”, hắn gật đầu, đợi sau khi nội thị hầu hạ thay xiêm y xong, hắn hỏi, “Ngươi đang vẽ gì?”

“Đợi vẽ xong sẽ cho ngươi xem”, A Kiều nói, “Ta nghe nói hôm nay ngươi ban bạch lăng cho Lý tiệp dư, nàng đã gây họa gì?”

Lưu Triệt cau mày thở dài nói, “A Kiều không nên hỏi”

Hắn từng nói sẽ bảo hộ nàng, thế nhưng lại để người âm thầm ám hại nàng.

A Kiều nhún vai, trong trí nhớ nàng, giữa nhóm phi tần của Lưu Triệt tại Không Ương Cung, Lý Chỉ là nữ tử an tĩnh và thanh nhã nhất, người duy nhất lọt vào sự chú ý của nàng. Bởi vì từ sau khi trở về từ Cam Tuyền Cung, Lưu Triệt cũng không sủng ái qua các phi tần thêm nữa, nàng đã có thể bình thản nhìn xem nữ tử này.

“Chỉ là…”, nàng đột nhiên nhớ lại, “Sơ sơ đã được mười lăm tuổi rồi, hôn sự của nàng…Triệt Nhi có ý định gì không?”, nàng không có hứng thú vòng vo với Lưu Triệt nên lựa chọn biện pháp hỏi thẳng.

“Sơ Nhi?”, Lưu Triệt ngẩn người, “Có lẽ sẽ chọn một thế gia công tử tài mạo song toàn”

“Thế gia công tử có ai tài mạo song toàn?”, A Kiều cười lạnh, thật may mắn chính mình nhớ kỹ hỏi hắn chuyện này, “Nữ nhi của ta…”, nàng nói, “Hôn sự của nàng phải do chính nàng lựa chọn”

Không chọn thế gia công tử chẳng lẽ lại gả cho bình dân? Tâm Lưu Triệt nhảy lên một cái, song hôm nay hắn rất nhẫn nại, hắn chỉ nói, “Dù sao nàng cũng còn nhỏ tuổi, đợi thêm hai năm nữa xem sao”

Mười lăm tuổi đã không còn nhỏ nữa, Trần A Kiều mỉm cười, bất quá, phụ mẫu vốn yêu thương hài tử, cho dù nữ nhi đã bao nhiêu tuổi rồi thì vẫn cảm giác nữ nhi hãy còn rất nhỏ.

“Được thôi”, nàng đáp.

Ngủ trong lòng Lưu Triệt, nửa đêm chậm rãi tỉnh dậy, nàng phát hiện hắn cũng không ngủ yên mà chỉ nhìn vào bụng của nàng, ánh mắt có chút biến hóa.

Bụng a!

Nàng nhớ đến đủ loại dấu hiệu của hôm nay, dần dần nhận ra. Thế nhưng nàng cũng giả vờ đang ngủ, sau đó dần ngủ thiếp đi.

Vô luận nàng đã sống ở đây bao nhiêu năm, nhìn bao nhiêu chuyện kinh tâm động phách, thế nhưng nàng cũng không có thói quen nhìn một nữ tử vì những lý do hư vô mà làm ra chuyện thương tổn lẫn nhau.

Cho nên, cho tới bây giờ, nàng vẫn không cách nào thích nghi được nơi phồn hoa nhưng cũng là nơi hoang vu nhất thiên hạ này.

Kim Ốc Hận – Q6 – Chương 130

KIM ỐC HẬN

Tác giả: 柳寄江 – Liễu Ký Giang

Dịch giả: Phỉ Thúy Tiên Tử

Biên tập: Khán Nguyệt Quang

1

1

Quyển 6 – Ca Tẫn Phù Sinh – 歌尽浮生

Chương 130 – Tá Đắc Lợi Đao Năng Sát Nhân – 借得利刃能杀人

1

1

Lưu Mạch gật đầu, có chút buồn cười, hắn thuận miệng hỏi, “Cô nương cùng tỷ tỷ đến thành nam để làm chi?”

“Thân thể gia tẩu không tốt”, Thượng Quan Linh khom lưng hành lễ, “…nên đã đến y quán Xuân Sinh của Ngô gia xin đơn thuốc, hôm nay đặc biệt đến tạ ơn. Tỷ tỷ và ta rảnh rỗi không có gì làm nên cùng theo tẩu tẩu đến đây, nào ngờ trước đó vài ngày Ngô đại phu đã qua đời, chúng ta đành quay trở về. Tỷ tỷ tính tình hơi nóng nảy, Linh Nhi lại nói điều đắc tội nên mới như thế, đã khiến Thái tử chê cười”

“Ngô đại phu qua đời?”, Lưu Mạch kinh ngạc nói.

“Đúng vậy”, Thượng Quan Linh có chút ngoài ý muốn, mặc dù Ngô Xuân Sinh là đại phu nổi tiếng thành Trường An nhưng rốt cuộc hắn cũng chỉ thuộc giới bình dân, làm sao có thể lọt vào mắt xanh của Thái tử Lưu Mạch?

Trong phút chốc, Lưu Mạch nhớ lại tin tình báo, tiểu thiếp Lý Không đã vài lần đến chỗ Ngô Xuân Sinh. Lúc này Ngô Xuân Sinh lại qua đời, là trùng hợp hay là…?

Lưu Mạch suy nghĩ nhanh chóng, sau đó nói, “Nếu đã có người đến đón tiểu thư, ta cũng không làm phiền nữa”, hắn xoay người phân phó Thành Liệt, “Nhanh chóng trở về Bác Vọng Điện”

Thượng Quan Linh gật đầu thi lễ rồi xuống xe, tự mình chạy về hướng xe ngựa của người nhà. Bên kia, Thượng Quan Vân không trông thấy muội muội liền có chút lo lắng. Lúc này nàng nhìn thấy Thượng Quan Linh mới an tâm, thế nhưng lại cả giận nói, “Ngươi đi nơi nào a?”, quay đầu nhìn lại, nàng trông thấy một chiếc xe ngựa màu xanh đang quay vòng trở lại rồi cấp tốc rời đi. Nam tử mặc thanh y ngồi phía trước nhìn thoáng qua có chút quen mắt, Thượng Quan Vân suy nghĩ chốc lát liền sực nhớ lại, đúng là nội thị bên cạnh Thái tử Lưu Mạch, trong phút chốc, sắc mặt nàng trở nên tái nhợt.

Hết thảy chuyện này cũng không khiến Lưu Mạch chú ý, hắn nhanh chóng chạy về Bác Vọng Điện rồi cho người gọi Đình Úy Trương Thang đến hỏi, “Cái chết của Ngô gia đại phu Ngô Xuân Sinh có nghi ngờ gì không?”

Trương Thang chắp tay hành lễ, sắc mặt có chút ngạc nhiên, “Điện hạ là Thái tử, tại sao lại có hứng thú với chuyện sống chết của Ngô Xuân Sinh?”

Lưu Mạch nhắm mắt nói, “Trương đại nhân, chuyện này mặc dù không ra gì nhưng lại quan hệ không ít đến ta, mong Trương đại nhân nói thật”

“Từ bên ngoài xem thì cũng không có gì khả nghi”, Lưu Mạch đã nói như vậy, Trương Thang cũng không dấu giếm nữa, hắn suy nghĩ một chút rồi nói, “Thực tình như thế nào cần phải đến tận nơi điều tra thêm mới biết”

Thái Tử đến điều tra, không phải là không thể được, thế nhưng nếu đi ra ngoài thì không thể không báo lên bệ hạ ở Tuyên Thất Điện.

Đương nhiên, từ khi Lưu Mạch cho gọi Trương Thang, chuyện này đã không thể giấu được Lưu Triệt.

Hai ngày trước, Ngô Xuân Sinh qua đời, người nhà báo là bị bệnh chết. Rõ ràng trước đó vài ngày còn tốt đẹp, thế nhưng một buổi sáng, khi người nhà gọi hắn rời giường, hắn đã tắt thở.

Lưu Mạch cau mày nói, “Ta muốn tự mình đến gặp gia đinh đã hầu hạ bên cạnh của hắn”

Gia đinh hầu hạ bên cạnh Ngô Xuân Sinh tên là Chuyên Diệp, lúc này hắn bị gọi đến Đình Úy Phủ, sắc mặt tuy tái nhợt nhưng cũng xem như trấn tĩnh.

“Đại nhân nói ngày hôm đó…”, Chuyện Điệp cũng không biết thân phận của Lưu Mạch, thế nhưng người có thể ngồi trên ghế cao trong Đình Úy Phủ thì chắc chắn không phải là người bình thường. Hắn suy nghĩ một chút rồi nói, “…có một vị phu nhân đến thăm, nhưng nàng nói chuyện riêng với tiên sinh, ta cũng không biết bọn họ đã nói những gì. A, đúng rồi…”, hắn đột nhiên sực nhớ, “Vị phu nhân kia đi rồi, tiên sinh ngồi thở dài hồi lâu, nói vị phu nhân này si tâm. Khi vị phu nhân kia lại đến nữa, hai người đã nói vài câu, đêm đó tiên sinh thức trắng đêm suy nghĩ”

Tiểu thiếp Lý Không si tâm? Lưu Mạch cười lạnh một tiếng, chuyện này hơn phân nửa là bịa đặt. Chỉ là, nếu nhắc đến y thuật, từ sau khi sư công rời đi, trong thành Trường An có người nào tự xưng tinh thông hơn mẫu thân? Nếu muốn dùng y để đối phó với mẫu thân, còn không phải là múa rìu qua mắt thợ sao? Hoặc là, Lý Chỉ nhìn thấy hắn hiện tại ở lại Bắc Vọng Điện, không có mẫu thân sớm sớm chiều chiều chiếu cố nên muốn đối phó với hắn?

Suy nghĩ của hắn như bị che trong mây mù, không thấy rõ phương hướng, trước sau vẫn cảm giác đã bỏ quên điều gì đó rất quan trọng.

“Khi Ngô tiên sinh còn sống…”, hắn đặt tay trên bàn hỏi, “Có…hành vi gì đặc biệt không?”

“A!”, Chuyên Diệp ngạc nhiên trong chốc lát rồi nói, “Trước đó vài ngày Thượng Quan phu nhân đến thăm, Ngô tiên sinh đã kê cho Thượng Quan phu nhân một đơn thuốc. Hôm nay nhị vị tiểu thư của Thượng Quan phu nhân đến tạ ơn, không ngờ tiên sinh đã qua đời”

“Thành Liệt”, Lưu Mạch xoay người phân phó, “Đến nhà Thượng Quan Kiệt lấy đơn thuốc nọ về đây”

Thành Liệt lĩnh mệnh rời đi.

Nội thị cận vệ cùa Thái tử đến đây, Thượng Quan phu nhân không dám từ chối, nàng sắc mặt xấu hổ giao phương thuốc nọ cho Thành Liệt.

Sau khi Lưu Mạch đọc xong phương thuốc nọ liền không khỏi ngẩn ra. Tuy hắn không học y nhưng vì bản thân có vị mẫu thân vốn là đương kim y thuật danh gia, miễn cưỡng nhìn qua một chút liền đoán được công dụng của phương thuốc này.

“Lý Chỉ”, Lưu Mạch nghiến răng phun ra một cái tên, Thành Liệt kinh hãi run sợ, hắn chỉ cảm thấy trong khoảnh khắc này, trên người vị Thải tử điện hạ bình thường ôn hòa lại toát lên một cổ hàn khí.

Còn chưa nói chuyện, Lưu Mạch đã phất tay áo rời đi.

“Thái tử điện hạ”, Thành Liệt từ chỗ Thượng Quan phu nhân biết được công dụng của phương thuốc nọ chính là tránh thai. Thượng Quan phu nhân đã có ba hài tử với Lang Trung Thượng Quan Kiệt, năm trước lại vừa sinh một nữ hài tử, thân thể suy yếu, không nên sinh nở thêm nữa, do đó liền đến chỗ Ngô Xuân Sinh xin một đơn thuốc tránh thai.

Thành Liệt nhìn thấy bộ dáng của Thái tử như thế, ngẫm nghĩ một hồi liền bắt được chút manh mối, hắn biến sắc hỏi, “Chúng ta có nên đến ngự y viện một chuyến không?”

Hôm nay bọn họ mới biết tin nhưng ngự giá đã hồi kinh gần nửa tháng. Nửa tháng này, bệ hạ đều nghỉ lại chỗ của Trần nương nương.

Cho dù xử lý được Lý Chỉ, nhưng tình huống khó giải quyết này…phải làm sao mới tốt?

“Không”, Lưu Mạch ngược lại lắc đầu, sắc mặt dần trầm tĩnh xuống, hắn cau mày nói, “Nội thị phụ hoàng phái tới tuyên triệu ta…sắp đến rồi”

Khi Lưu Mạch đến Tuyên Thất Điện, Lưu Triệt đã xử lý chính vụ xong, hắn ngồi trên điện, ánh mắt khó lường nhìn trưởng tử của chính mình trong chốc lát, sau đó hỏi, “Hôm nay Thái tử triệu kiến Trương Thang?”

Lưu Mạch là Thái tử, không thể quản chế hậu cung của phụ hoàng, cho nên chuyện này cuối cùng cũng phải giao cho Lưu Triệt định đoạt. Lưu Mạch căn bản không định tự mình tra xét, chuyện có liên quan đến mẫu thân, hắn nghĩ phụ thân cũng sẽ không nương tay. Dù sao, mẫu thân chính là nữ tử mà hắn yêu thương nhất, bản thân mình tuy là nhi tử của hắn nhưng nếu can thiệp quá sâu, ngược lại sẽ khiến quân phụ nghi kỵ.

Đây chính là bi ai của hoàng tộc, phụ tử không thể quá thân cận.

“Hôm nay nhi thần gặp tỷ muội Thượng Quan gia bên ngoài, ngẫu nhiên biết được tẩu tẩu nhà các nàng nhận được một đơn thuốc từ vị đại phu nọ, mà vị đại phu kia đã qua đời cách đây vài ngày”, hắn cũng không có ý định để Lưu Mạch biết chính mình phái người theo dõi nhất cử nhất động gia quyến Lý Chỉ, vậy nên không thể làm gì khác hơn là lấy tỷ muội Thượng Quan ra làm bình phong.

“Phương thuốc nọ…nhi thần nhận ra được, chính là phương thuốc mẫu thân tự mình điều phối, lại không truyền ra ngoài. Nhi thần thấy có chỗ không đúng nên mới tìm Trương Thang đến hỏi chuyện liên quan vị đại phu nọ…”

Lưu Triệt ngẩn người, chuyện liên quan đến A Kiều đều khiến hắn nhớ kỹ, phương thuốc mấy năm nay A Kiều thường xuyên dùng chính là…

Nét mặt hắn hiện lên một tia sát khí, hắn đột nhiên đứng dậy tức giận gọi, “Dương Đắc Ý”

Dương Đắc Ý đứng một bên vội vàng khom người bẩm, “Có nô tài”

Hắn vừa thở hổn hển vừa phân phó từng chữ rõ ràng, “Ngươi lập tức dẫn theo cẩm y vệ, tra xét thuốc Trần nương nương dùng mỗi ngày có gì bất thường không!”

Lưu Mạch cúi đầu suy nghĩ, phụ hoàng…quả nhiên rất quan tâm đến mẫu thân!

Nếu không, hắn cũng sẽ không phản ứng kịch liệt như vậy.

Lưu Triệt phân phó xong liền đi qua đi lại vài bước trên điện, thoáng tỉnh táo lại, hắn nhìn xuống hài tử của chính mình rồi đột nhiên cười lạnh nói, “Mạch Nhi, ngươi nhìn trúng người nào trong hai tỷ muội Thượng Quan gia?”

Lưu Mạch ngạc nhiên hỏi, “Phụ hoàng?”

“Thái tử không nên gạt trẫm”, Lưu Triệt thản nhiên nói, “Trẫm nghĩ ngươi không phải có được phương thuốc này từ Thượng Quan gia, mà là ngươi đã cho người theo dõi người nhà Lý gia”
Trán Lưu Mạch đổ mồ hôi lạnh, hắn thở dài nói, “Phụ hoàng anh minh”

“Quên đi”, Lưu Triệt chậm rãi nói, thanh âm có chút tiêu thất, “Trẫm biết ngươi không an lòng mẫu thân cùng muội muội của ngươi. Trẫm thân là đế vương, đương nhiên biết chuyện tai mắt, chỉ là không nghĩ tới…”, trong ánh mắt hắn để lộ tia âm lệ, “…hậu cung của trẫm còn có người dám làm ra việc như thế”

Trong hậu cung, giết người không thấy máu vốn là chuyện thường.

Lần này Lý Chỉ phòng bị quá mức, mượn đao giết người, suýt chút nữa đã che mắt được bọn họ, nếu không phải tâm tư Lý Chỉ quá ngoan độc, giết người diệt khẩu, chỉ sợ sẽ không để lộ dấu vết nhanh như vậy.

Ngự y viện bị cấm vệ quân bao vây, các ngự y bên trong đều bị giám sát. Một vị ngự y lớn tuổi nhất sắc mặt tái nhợt hướng Ngự tiền tổng quản Dương Đắc Ý hỏi, “Không biết tại sao Dương công công đến đây?”

Dương Đắc Ý nghiêm mặt nói, “Ta phụng mệnh bệ hạ đến tra xét thuốc Trần nương nương sử dụng có gì bất thường không?”

Lời vừa nói ra, tất cả ngự y đều biết cân nặng của Trần nương nương trong lòng bệ hạ, mọi người đồng loạt biến sắc.

“Dương công công”, vị ngự y kia miễn cưỡng cười nói, “Như thế nào lại vậy? Người nào ăn gan hùm mật gấu dám gây bất lợi với Trần nương nương? Càng huống chi, Trần nương nương tự mình tinh thông y thuật, ai dám động tay động chân trước mắt người?”

“Ít nói nhảm đi”, Dương Đắc Ý cười lạnh, “Bảo ngươi tra thì ngươi cứ tra”

Tổng quản ngự y bất đắc dĩ phân phó, “Mang thuốc ngày hôm qua Trần nương nương sử dụng lại đây”

Nội thị lĩnh mệnh rời đi, chốc lát sau, thuốc liền được mang đến ngự y quán. Chúng ngự y xúm lại kiểm tra, bọn họ liền thở phào an tâm nói, “Dương công công, thuốc này cũng không có gì bất thường”

Dương Đắc Ý sửng sốt nói, “Dám động thủ trong thuốc của Trần nương, thủ đoạn hẳn phải cao minh một chút, cẩn thận kiểm tra một lần nữa”

“Quả thật không bất thường”, tổng quản ngự ý bất đắc dĩ chắp tay nói, “Đơn thuốc ngày đó nương nương kê có Phục Linh, Đỗ Hành, Quyết Minh, Tử Đẳng, tổng cộng mười hai vị, cho dù thần nhìn lầm thì không lý nào tất cả ngự y khác đều nhìn lầm”

“Nói vậy”, Dương Đắc Ý nhướn mi, cảm thấy khó giải quyết, “Vậy…thuốc ngày hôm nay nương nương sử dụng như thế nào?”

“Hôm nay thời gian vẫn còn sớm nên chưa bắt đầu nấu thuốc”

“Cầm lại đây”

Tổng quản ngự y bất đắc dĩ nói, “Dạ”

Hắn tiếp nhận chén thuốc nội thị mang lại đây rồi cười khổ nói, “Dương công công xem, cũng không…”, sắc mặt hắn dần dần thay đổi.

Dương Đắc Ý nhạy cảm hỏi, “Chuyện gì?”

“Thuốc này…”, tổng quản ngự y lắc đầu, nói không nên lời, bên cạnh đã có mấy vị lão ngự y sắc mặt trở nên trắng bệch, hắn thở dài nói, “Thuốc này phân lượng không đúng”

Nếu không phải hôm nay do đích thân mình kiểm tra kỹ, mặc dù có là lão ngự y kinh nghiệm phong phú cũng sẽ không phát hiện phân lượng của chén thuốc này có chút sai lệch.

“Thật to gan!”, Dương Đắc Ý cười lạnh nói, “Người phụ trách bốc thuốc là ai?”

Phía dưới có người sắc mặt trắng bệch đáp, “Tô Vân mới vừa rồi cảm thấy không khỏe đã rời khỏi đây…trước khi cấm vệ quân bao vây ngự y quán”

Tô Vân đại phu chân trái vấp chân phải chạy trên dãy hành lang tại Không Ương Cung, dự định chạy đến Phi Sương Điện cầu cứu Lý tiệp dư, thế nhưng bởi vì chân tay bối rối nên không thấy rõ đường phía trước liền đụng phải một người.

“Mắt chó của ngươi bị mù sao?!”, một thanh âm the thé giống như hắn quát lên, “Ngay cả Tam hoàng tử cũng dám đụng trúng?”

Hắn cả người co rúm lại, không để ý đây là đâu liền quỳ sụp xuống dập đầu nói, “Nô tài mạo phạm Tam hoàng tử, thỉnh Tam hoàng tử thứ tội”

Lưu Hoành cười lạnh nói, “Đụng phải ta còn muốn sống? Người đâu…”, hắn nhướn mày phân phó, “Đem nô tài có mắt như mù này loạn côn đập chết”

Tam hoàng tử tuy không được sủng ái nhưng vẫn còn quyền lợi đánh chết một nô tài.

Khúc Biệt nghe được tiếng kêu thảm từ từ yếu dần xuống chợt rùng mình một cái, hắn nhẹ giọng nói, “Điện hạ, gió đổi hướng rồi, lúc này đi đến đó…liệu…”

Lý Chỉ, lần này chết chắc.

Đánh chết gã nô tài này cũng không trợ giúp nàng được gì.

“Cho nên ta mới muốn đánh chết hắn a!”, Lưu Hoành mỉm cười nói, “Cũng không nên để chuyện này sáng tỏ sớm như vậy”

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, tuy đã sắp đến năm mới rồi nhưng hôm nay vẫn còn gió đông, “Lưu Mạch…”, hắn nắm chặt tay nói, “Vận khí của ngươi thật tốt!”

Tại sao ngươi luôn luôn gặp vận khí tốt như vậy?

Từ đầu đến cuối, người hắn muốn đối phó không phải là Trần A Kiều mà chính là Lưu Mạch cùng muội muội bảo bối của hắn là Lưu Sơ.

“Dù sao, nếu không phải các ngươi gặp phải tràng phong ba nọ, mẫu thân của ta làm sao có thể một mình cô linh chết tại Thanh Lương Điện?”

Mà nếu muốn đối phó với Lưu Mạch, trước hết phải đối phó mẫu thân của hắn, Trần A Kiều. Hắn không do dự ra tay, không có một chút không đành lòng.

 

 

Kim Ốc Hận – Q6 – Chương 129

KIM ỐC HẬN

Tác giả: 柳寄江 – Liễu Ký Giang

Dịch giả: Phỉ Thúy Tiên Tử

Biên tập: Khán Nguyệt Quang

1

1

Quyển 6 – Ca Tẫn Phù Sinh – 歌尽浮生

Chương 129 – Nguyện Nhân Chất Ngu Nhất Sinh An–愿儿质愚一生安

1

1

Cuối năm Nguyên Đỉnh thứ tư, Lưu Triệt cùng Trần A Kiều đến Trường Thư Hầu phủ thăm Nam Cung Trưởng công chúa Lưu Đàm.

Trước khi Lưu Triệt đồng tuần rời kinh, dung nhan Lưu Đàm đã trở nên tiều tụy, nàng nằm trên giường càng có vẻ gầy yếu, ho vài cái, sắc mặt đỏ ửng lên, nàng mỉm cười nói, “Triệt Nhi có thể đến thăm ta, ta thật cao hứng”

“Sao hoàng tỷ lại nói vậy?”, Lưu Triệt nhìn tình cảnh Lưu Đàm, tâm trạng khổ sở, từ sau khi Vương Thái hậu qua đời, trong lòng hắn nặng nhất chính là hai nữ tử, một là A Kiều, còn lại chính là vị hoàng tỷ vì hắn đã nếm trải đủ khó khăn cực khổ tuổi thiếu niên. Cuộc chiến Mạc Bắc năm Nguyên Thú thứ hai, Liễu Duệ nghênh đón Nam Cung trưởng công chúa về nam, hắn tưởng rằng sau này có thể phụng dưỡng vị tỷ tỷ này, bồi thường khổ sở nàng đã chịu đựng nhiều năm. Thế nhưng, Lưu Đàm chỉ hưởng được vài năm thanh phúc, sau đó liền nằm trên giường bệnh triền miên, mắt thấy sức khỏe càng lúc càng suy yếu.

“Trữ Nhi”, Lưu Đàm hiền lành kêu lên, một nam hài khoảng sáu bảy tuổi nhu thuận đi đến cạnh giường bệnh nhẹ giọng nói, “Mẫu thân, Trữ Nhi ở đây”

Lưu Đàm mỉm cười kéo tay hắn nói, “Còn không bái kiến bệ hạ”

Lưu Triệt nhìn thấy nam hài nọ liền xoay người nhẹ nhàng quỳ xuống, lễ tiết quy củ lạy nói, “Trữ Nhi tham kiến bệ hạ, Trần nương nương”, hắn nhàn nhạt cười, đang định bảo hắn đứng lên thì lại nghe Lưu Đàm lắc đầu nói, “Sai rồi Trữ Nhi, phải gọi cữu cữu, cữu mẫu”

“Triệt Nhi”, Lưu Đàm nhìn đệ đệ, nhẹ nhàng mà nghiêm mặt nói, “Hôm nay ta bảo trữ nhi hành lễ, không phải là quốc lễ, mà là gia lễ. Trữ Nhi, hắn chính là hài tử ruột của ta”

Lời này mơ hồ có chút ý tứ bên trong, Lưu Triệt khổ sở trong lòng, hắn cúi đầu nhìn nam hài mi nhãn thanh tú thuần khiết, âm thầm thở dài một tiếng rồi nghiêm mặt nói, “Trẫm nhất định sẽ chiếu cố Trữ Nhi như Bình Dương”

Bên môi Lưu Đàm thoáng hiện lên một nụ cười yên tâm, sau đó để cho Trữ Nhi bái gia lễ. Lưu Triệt chịu không nổi bầu không khí u trầm trong phòng nên rời đi. Lưu Đàm nhìn theo bóng lưng của hắn rồi thở dài một tiếng, nàng nhìn sang A Kiều nói, “Có ngươi bên cạnh Triệt Nhi thật tốt”

Trần A Kiều ôm Trữ Nhi, nghe vậy liền mỉm cười nói, “Đàm tỷ quá coi trọng A Kiều rồi”

“Như thế nào lại vậy?”, Lưu Đàm chỉ nói vài câu mà đã có chút thở hổn hển, nàng nghỉ ngơi trong chốc lát lại nói, “Triệt Nhi là đệ đệ của ta, ta biết rõ bản tính vô tình của hắn nhất”, bên môi Lưu Đàm liền xuất hiện một nụ cười an tâm, cuối cùng nàng đã để Trữ Nhi bái gia lễ đối với kẻ vô tình ấy, “Cũng may có ngươi bên cạnh hắn, trong lòng hắn mới có một tia tình cảm. Tuy nói hắn vẫn đạm mạc như trước, thế nhưng kẻ làm tỷ tỷ như ta vẫn cảm giác được bây giờ hắn hạnh phúc hơn một chút”

A Kiều im lặng trong chốc lát, nàng nghiêng đầu suy nghĩ một chút mới nói, “Có lẽ…thế nhưng ta cảm giác được, thế cục tĩnh lặng trước mắt đang bắt đầu âm thầm nổi sóng ngầm, cũng không biết sau tất cả những chuyện này, kết cục sẽ như thế nào?”

“Đúng vậy…”, Lưu Đàm thở dài mỉm cười nhìn Trữ Nhi, ánh mắt nhu hòa, “Trữ Nhi mặc dù không thông minh cơ trí như Mạch Nhi cùng Sơ Nhi của ngươi, thế nhưng ta tình nguyện hắn ngu dốt một chút, chỉ cần tâm tư ngay thẳng, lại có Triệt Nhi cùng phụ thân hắn chiếu cố, hắn sẽ không gặp chuyện bất hạnh”

Liễu Trữ nghe mẫu thân nói lời khó hiểu, hắn trong lòng A Kiều quay đầu lại nhìn mẫu thân, thanh âm lo lắng gọi một tiếng, “Mẫu thân!”.

Lưu Đàm nhìn hắn cười trấn an, “Không có việc gì”, lại nói, “Mấy ngày nay ta nằm trên giường bệnh rảnh rỗi không có chuyện gì làm. Từ sau khi Mạch Nhi đến Thân Độc, Phật giáo của Thân Độc bắt đầu dần dần truyền đến Đại Hán. Duệ ca sợ ta nhàm chán nên dịch một ít sách phật đến cho ta xem. Ta đọc qua, cảm giác được rất có đạo lý”

“Thật không?”, A Kiều mỉm cười nói, Phật có thể khiến người tĩnh tâm, Liễu Duệ đối với Lưu Đàm tâm tình sâu nặng, không thể tưởng tượng được. Chỉ là Lưu Đàm có kinh phật khai giải tâm tư, Liễu Duệ nhìn ái thê của chính mình ngày càng suy yếu, ngoài việc thương tâm thầm khóc, hắn còn có thể khai giải như thế nào?

Lần này đến thăm Nam Cung trưởng công chúa, bất luận là Lưu Triệt hay Trần A Kiều, trong lòng đều có chút chùng xuống. Ngồi trên xe ngựa hồi cung, Lưu Triệt vén rèm nhìn đường phố phồn hoa của thành Trường An, hắn nhẹ nhàng nói, “Khi còn bé, mỗi lần trẫm gây họa, hơn phân nửa là hoàng tỷ thay ta đến nghe mẫu hậu trách mắng. Có một lần…mẫu hậu đánh trẫm, cũng là hoàng tỷ bôi thuốc cho trẫm. Khi đó, hoàng tỷ tuổi còn nhỏ, còn chưa đi hòa thân Hung Nô…”

Hắn dường như cố ý nhắc tới, ngữ khí lo lắng bồn chồn, Trần A Kiều hiểu được tâm tư của hắn liền thở dài một tiếng nói, “Bệ hạ nói thật khó hiểu. Đàm tỷ yêu thương ngươi, chẳng lẽ Bình Dương cùng Long Lự tỷ tỷ lại không che chở cho người, ngay cả A Kiều, khi còn bé cũng đã bảo hộ ngươi…”

Lưu Triệt bật lên một tiếng cười khẽ, hắn ôm A Kiều nói, “Bây giờ, đổi lại trẫm sẽ che chở các ngươi”

Khi Lưu Triệt cùng Trần A Kiều ghé thăm Nam Cung trưởng công chúa, Thái tử Lưu Mạch đang trong Bác Vọng Điện cẩn thận suy nghĩ hành động của người Lý gia, “Thời gian gần đây trưởng huynh của Lý tiệp dư là Lý Không trở thành quan lớn bên trận địa Trần gia. Ấu đệ Lý Ngoại hôm qua ẩu đả với người tại Thanh Hoan Lâu…Tiểu thiếp Lý Không trước đó vài ngày tự mình chạy đến Xuân Sinh đường của Ngô gia hai lần, sau đó lại sai tỳ nữ đi thêm một chuyến. Tin tức thật lung tung, Nhật Đan, ngươi nói…”, hắn cau mày nhìn sang bạn tốt đang ngồi thất thần phía đối diện, sợ là đã hồi lâu không nghe chính mình đang nói gì, hắn buồn cười cao giọng hô một tiếng, “Nhật Đan!

“Hả?”, Kim Nhật Đan tỉnh lại hỏi, “Ngươi nói cái gì?”

Lưu Mạch bật cười một tiếng hỏi, “Ngươi đang nghĩ cái gì?”

Kim Nhật Đan xấu hổ nói, “Không có gì”

Dù sao tạm thời không tra được gì, Lưu Mạch dứt khoát đẩy chuyện này sang một bên, chuyên tâm hỏi chuyện của bạn tốt, “Ta nói, Nhật Đan…”, hắn cười cười, đề cập đến hoài nghi của chính mình, “Ngươi thành thật nói cho ta biết, ngươi thích Sơ Sơ sao?”

Kim Nhật Đan nghiêng người tựa vào ghế, ánh mắt có chút miễn cưỡng, hắn hỏi ngược lại, “Không phải ngươi mỗi ngày đều đem muội muội của ngươi thổi lên đến tận mây xanh, đã như thế, có người thích không phải rất bình thường sao?”

Lưu Mạch hơi ngạc nhiên, không ngờ Kim Nhật Đan lại thừa nhận một cách dứt khoát như thế, khuôn mặt hắt dần trở nên nghiêm túc, “Nhật Đan là thích đơn thuần…hay là…?”

“Phải hay không phải thì như thế nào?”, Kim Nhật Đan cười tự giễu, nét mặt hiện lên chút phẫn uất biến mất đã lâu, “Đừng nói ta chỉ là một Gián Đại Phu nhỏ nhoi, chỉ bằng ta là người Hung Nô, bệ hạ và ngươi có thể dễ dàng mang Duyệt Trữ công chúa sủng ái vạn phần gả cho ta?”

“Vậy cũng không hẳn”, Lưu Mạch thâm tư nói, nhìn thấy thần sắc kinh ngạc của Kim Nhật Đan, hắn giải thích, “Sơ Sơ đã đến tuổi lập gia đình rồi, mặc dù bây giờ còn chưa, nhưng ước chừng rất nhanh sẽ bị nhắc đến hôn sự. Thế gia đệ tử tại thành Trường An này có thể xứng đáng với nàng, nếu không phải là hoàn khố thì chính là vô năng, trong mắt ta, bọn họ còn không bằng Nhật Đan. Về phần mẫu thân của ta, nàng chỉ cần Sơ Sơ gật đầu đồng ý là tốt rồi. Chính thức làm khó…là phụ hoàng của ta”, hắn mỉm cười nhìn Kim Nhật Đan một cái, “Kim Nhật Đan hôm nay…quả thật rất khó khiến cho phụ hoàng gật đầu a!”

Lời tuy nói như thế, nhưng chuyện liên quan đến muội muội bảo bối trong lòng hắn nên Lưu Mạch liền để tâm. Ngày thứ hai, khi hắn đến thỉnh an A Kiều, liền nhắc lại chuyện này.

“Kim Nhật Đan?”, A Kiều nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi nói, “Hắn cũng không tồi. Chỉ là, Sơ Sơ có thích hắn không?”

“Sơ Sơ a!”, Lưu Mạch không khỏi có chút nhụt chí, “Từ khi Hoắc Khứ Bệnh qua đời, nàng còn để mắt đến ai a! Bất quá, cho dù nàng không thích Kim Nhật Đan, mẫu thân cũng chú ý đừng để phụ hoàng tùy ý đem nàng gả cho đám hoàn khố đệ tử khác”

Trần A Kiều bật cười nói, “Phụ hoàng của ngươi sẽ không làm như vậy”

Dù sao hắn cũng sủng ái Lưu Sơ nhất, hắn sẽ không tùy ý chỉ định hôn sự cho nàng.

“Bất quá, ta sẽ hỏi ý của hắn một chút”, A Kiều suy nghĩ trong chốc lát rồi nói.

Từ Bác Vọng Điện đi ra, sắc trời vẫn còn sớm. Trước đó vài ngày, khi Lưu Triệt vắng mặt Trường An, Lưu Mạch bận rộn chính vụ từ lúc mặt trời chưa lên đến khi mặt trời đã lặn. Hôm nay Lưu Triệt đã trở về, hắn trở nên thanh nhàn hơn rất nhiều, lúc này không muốn trở về Bác Vọng Điện, hắn liền quay đầu phân phó, “Thành Liệt, tìm một chiếc xe ngựa bình thường lại đây, chúng ta xuất cung đi dạo một chút”

Sáng sớm trên đường phố Trường An rất náo nhiệt, một chiếc xe ngựa màu xanh lăn bánh trên đường phố tựa như giọt nước rơi xuống biển, không người nào chú ý.

“Chủ tử”, Thành Liệt cười nói, “Đến Thanh Hoan Lâu sao?”

“Không”, Lưu Mạch suy nghĩ một chút, “Đi một vòng quanh thành”

“Dạ”, Thành Liệt lên tiếng rồi vén rèm phân phó xa phu. Xa phu liền chậm rãi đánh xe ngựa đi quanh thành.

Bên ngoài truyền đến thanh âm náo nhiệt tấp nập của thành thị phồn hoa nhất Đại Hán, rất nhiều người tụ lại nơi này mua bán, trao đổi, tiếng nói cười í ới ồn ào của cuộc sống bình thường. Tương lai có một ngày thành thị lẫn quốc gia này sẽ giao vào tay hắn. Mà hắn, liệu hắn có thể vượt qua phụ hoàng sáng tạo nên một quốc gia càng cường thịnh hơn?

Lưu Mạch suy nghĩ miên man, bánh xa lộc cộc dần dần chuyển đến thành nam rồi đột nhiên ngừng lại. Lưu Mạch vén rèm hỏi, “Chuyện gì?”

“Điện hạ”, thanh âm Thành Liệt có chút buồn cười, “Gặp được người quen a!”

“Vậy sao?”, Lưu Mạch nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc xe ngựa màu lam, khí thế kia hiển nhiên không phải thuộc hạng bình dân. Một nữ tử mặc hồng y vén rèm xe mỉm cười nói với một nữ tử khác đứng phía xa, “Không biết Nhị tiểu tử “hàm chương tú xuất” có thể tự mình tìm được đường trở về nhà không a?”, nói xong liền buông rèm phân phó, “Quay về phủ”. Xa phu đáp một tiếng rồi không thèm nhìn Thượng Quan Linh một cái mà đánh xe rời đi. Thượng Quan Linh một thân xiêm y đơn bạc đứng trong gió nhìn theo bóng dáng chiếc xe ngựa đã đi xa.

“Ai da”, Thành Liệt thở dài nói, “Vị Đại tiểu thư Thượng Quan gia này thật nhẫn tâm, cư nhiên thật sự đem muội muội của mình ném bên ngoài như vậy! Điện hạ, …”, Thành Liệt biết Lưu Mạch không muốn có bất kì quan hệ nào với tỷ muội Thượng Quan gia nên nhẹ giọng hỏi, “Chúng ta có cần quay đầu đi đường khác?”

Lưu Mạch suy nghĩ một chút, rốt cuộc thở dài nói, “Nữ hài tử một mình trên đường phố này có chút nguy hiểm. Ta đã nhìn thấy thì làm sao có thể mặc kệ?”

Càng huống chi, nghe lời nói của Thượng Quan Vân vừa rồi, Thượng Quan Linh bị đẩy vào tình huống này hơn phân nửa có liên quan đến mẫu thân của hắn.

“Thành Liệt”, Lưu Mạch phân phó nói, “Ngươi đi mời vị Thượng Quan nhị tiểu thư kia lại đây”

Thành Liệt lĩnh mệnh đi đến nói với nữ tử gì đó. Lưu Mạch ở trên xe, xa xa thấy nét mặt phòng bị của nữ tử, nàng nhìn lại đây, khi trông thấy hắn, ánh mắt nàng vô cùng kinh ngạc.

“Thái tử điện hạ”, Thượng Quan Linh lại đây gật đầu thi lễ, biết Lưu Mạch mặc thường phục vi hành chính là không muốn để người khác nhận ra, thế nên nàng cũng không theo cung lễ. Mặc dù tình cảnh vừa rồi thật khiến người ta chê cười, thế nhưng nét mặt vẫn như cũ, không để lộ điều gì.

Nếu Thượng Quan Vân biết Lưu Mạch ở gần đó, có cho nàng lặp lại một trăm lần, nàng cũng sẽ không lựa chọn thời điểm này để phát tác tính tình Đại tiểu thư của mình.

“Thượng Quan tiểu thư”, Lưu Mạch mỉm cười nói, “Lên đi, ta đưa ngươi hồi phủ”

“Không cần”, Thượng Quan Linh uyển chuyển từ chối, “Đa tạ Thái tử điện hạ quan tâm, trưởng tỷ của thần nữ mặc dù tính tình không tốt nhưng tâm cũng không tệ. Hết giận rồi nàng sẽ tự động quay lại đón thần nữ”

“Thật không?”, Lưu Mạch cười nhàn nhạt, “Nhưng cũng không biết lúc đó là khi nào, Thượng Quan tiểu thư vẫn nên lên xe trước”

Thượng Quan Linh bất đắc dĩ đành nói, “Đã vậy, đa tạ thịnh ý của Thái tử”. Triều đại này không quá đặt nặng nam nữ hữu biệt, Thượng Quan Linh lên xe, tâm tư tự hỏi dụng ý của Lưu Mạch. Nàng cùng Thái tử không có giao tình, bất quá chỉ có duyên một lần gặp mặt, cũng không khiến Lưu Mạch quá để ý đến mình. Vừa rồi đã nói rõ như thế, án theo lý, hắn không nên tiếp tục miễn cưỡng nàng mới đúng.

“Thượng Quan cô nương”, quả nhiên, Lưu Mạch nhìn ngoài cửa sổ nhàn nhạt hỏi, “Ta nghe nói ngày ấy tại Phần Thủy, khi mẫu thân của ta viết thư phản hồi phụ hoàng, cô nương ở bên cạnh mài mực ắt hẳn đã nhìn thấy mẫu thân của ta đã viết những gì?”

Thượng Quan Linh cau mày thản nhiên nói, “Nếu Thái tử điện hạ muốn biết, tại sao không tự mình đi hỏi Trần nương nương?”

Lưu Mạch trầm mặc trong chốc lát.

Nếu hỏi mẫu thân được, hắn việc gì phải ngồi đây hỏi Thượng Quan Linh?

“Nếu Trần nương nương nguyện ý nói cho điện hạ, tự nhiên sẽ nói”, Thượng Quan Linh thản nhiên nói, “Nếu nương nương không muốn, Linh Nhi tuy rằng thấy được cũng nên nói cho điện hạ nghe sao?”

Một chiếc xe ngựa màu lam lộc cộc chạy tới đây, xa phu tìm quanh một vòng không trông thấy Thượng Quan Linh liền ngẩn người. Thượng Quan Linh qua cửa sổ xe nhìn thấy liền mỉm cười nói, “Ai nha, không ngờ hôm nay tỷ tỷ hết giân mau như vậy, đã tới đón ta rồi. Thái tử điện hạ, Linh Nhi xin cáo từ”